Đọc tâm, chấp niệm, và tâm đối cảnh,

cái trò trong hình là Picasso Tiles, nó là những miếng nhựa nhỏ có nam châm, phổ biến nhất là hình vuông, tam giác và chữ nhật, rất nhiều màu. Cái trò này thì bé từ 2 tuổi hơn là tự chơi được rồi, mà đặc biệt là cỡ tuổi tôi chơi mà còn thấy hay.

Vì từ tổ hợp 50 miếng, anh em có thể tự sáng tạo ra rất nhiều mô hình khác nhau, lâu đài, cái tháp, con thú, cái xe, v.v… Bên đây có người ráp nguyên cái mô hình khổng lồ hơn 2000-3000 miếng.

Chuyện là tháng rồi, đang ngồi chơi chung với thằng con để xếp cái lâu đài lục giác, tôi làm cái khung chính rồi cứ mồi cho nó bỏ từng miếng vào, có nam châm nên cứ để gần là nó tự hít vào khớp.

Xếp xong, hai cha con đang hí hửng, tôi thì vội quay qua kiếm cái phone chụp hình, để còn up phây khoe thành quả của hai cha con nữa chứ… Xếp gần 20 phút, chưa kịp phê quá 30 giây, mới đưa cái phone lên thì nghe cái rầm… thằng con tôi nó phá sập nguyên cái lâu đài rồi ngồi cười khằng khặc.

Nó phá xong rồi nó kéo tay tôi kêu xếp lại từ đầu… nó làm vậy đến 3 đợt rồi mới chịu nghỉ sang trò khác.

Cứ dựng lên rồi tự tay đập xuống… nhìn ánh mắt và nụ cười của nó khi chơi, một điều dễ cảm nhận là nó không có bất kỳ ‘chấp niệm’ nào bên trong cả, vô tư và hồn nhiên.

còn tôi thì lại không như thế, tôi không thể thả lỏng hoàn toàn để enjoy vì đằng sau vẫn còn quá nhiều chấp niệm và toan tính.

nói đến đây mới thấy, tại sao chỉ có tâm hồn trẻ thơ mới vào được nước Trời, vì nơi đó không dành ai còn quá nhiều vọng niệm và chấp thủ.

Tôi đọc được những dòng tâm tưởng của chính mình hiện ra trong vỏn vẹn 30 phút chơi đó… ban đầu tôi cũng làm biếng lắm nhưng thấy làm cha rồi phải dành thời gian chơi với con chứ.

Tuy cố gắng chơi nhưng vẫn với tâm hơi cưởng chế, nó kiểu thôi kệ ráng chơi 20-30 phút với con, cho nó vui. Nên sự khởi đầu nó đã không hồn nhiên rồi… tuy nhiên chơi tầm 5 phút thì tâm nó chú tâm vào hiện tại hơn, đó là lúc enjoy tương đối tý, nhưng khi ráp xong, cái hành động lấy điện thoại để chụp khoe, nhạy tý, anh em sẽ thấy, đó là một tâm ‘tham’ đang dẫn dắt.

rồi khi thằng con làm sập cả mô hình, thì cái tâm sân trong tôi nó hiện nhẹ lên, vi tế, vì thấy uổng cái công nãy giờ xếp quá.

chơi mô hình là một vũ trụ nhỏ,
còn chơi game đời là một vũ trụ to hơn,
nhưng bản chất cả hai đều giống nhau, mình khó hồn nhiên và enjoy được trọn vẹn vì khi xây xong một cái gì đó, thành tựu được cái gì đó là mình kẹt cứng ngay đó luôn rồi, không dám đập đổ và buông bỏ nó đi.

anh em đọc đến đây sẽ thắc mắc tại sao có việc chơi với con mà tôi lại phân tích tâm kỹ thế,

thật ra tôi nói chi tiết ra là để ví dụ cho anh em hiểu, trong một ngày, dù chỉ một sự kiện nhỏ nhất thì cũng có rất nhiều tâm tướng hiện lên… do nó diễn ra quá nhanh nên anh em không để ý đến mà thôi.

nhưng khi để ý đến rồi, anh em nên biết lo từ từ, vì những tâm hiện lên trong ngày hôm đó thì đa phần đều là tâm bất thiện. Thiện với bất thiện nó trỗn lận nhưng tâm thiện đúng nghĩa vẫn còn ít lắm.

nên khi bước ra game đời, người ta sống vô thức với tâm bất thiện nhiều, thì cơ bản cứ kiếm chuyện kéo nhau xuống địa ngục, tuy biết là sự vận hành của nhân quả, nhưng quả từ những nhân bất thiện ra là chính.

nên gặp ai mà làm cho mình cái đầu mình sáng lên tý, thì nó quý hơn lượm được vàng nữa, vì vàng nó không giúp anh em thoát ra được cái vòng lẩn quẩn đó. Nó kiểu, anh em nợ 100 triệu, mới trả được 20 tr thì anh em lại vay tiếp 40 tr, thế là nâng tổng lên 140. Rồi cố làm tý thiện kéo xuống 70 rồi anh em lai rai mỗi ngày vay thêm âm thầm, lại dồn lên 200tr.

quy chung lại, ‘đọc tâm’ hay gọi được tên của cái tâm đang diễn ra, là một kỹ năng cần thực hành. Nói kỹ năng là do luyện được nếu anh em chịu tác ý muốn làm.

nhiều lúc thấy một người ngồi im lặng cả tiếng, tưởng trong lòng bình yên chứ ai ngờ cả một bầu trời giông tố trong đó,

như lúc đang ngồi, hình ảnh tô phở gà yêu thích hiện lên trong đầu, ngay sau đó tích tắc sẽ có một cái tâm hiện lên… từ cái tâm đó nó tạo cảm xúc, rồi làm anh em nuốt nước miếng. Vì thằng Tâm nó dẫn dắt cảm xúc của anh em.

Cảnh nó tự hiện lên bên trong đầu anh em… chứ không nhất thiết là cảnh ngoài anh em. Ví dụ như hình ảnh người yêu cũ ngày xưa hiện lên, đá anh em theo người khác, lúc đó sẽ có một tâm hiện lên để đối với cảnh tượng đó, tâm gì mà anh em đọc được tên thì bắt đầu có tý niệm rồi đó, niệm thôi chứ chưa phải là chánh niệm đâu.

ngay cả đang đêm khuya thế này, mà lấy phone viết bài này cho anh em đọc, thì nó cũng bị dẫn dắt bởi một cái tâm đằng sau, là thiện hay bất thiện, cũng vô cùng tinh vi.

Cheers,
Bác 7B
——-

Hình internet

Leave a comment