(hay trò chơi của tâm trí)
Thấy nhiều anh chị chia sẻ về chủ đề này, nhưng sự thật, để nói như thế nào là ‘đáng sống’ thì thực sự rất khó để có một hệ quy chiếu áp chung cho tất cả.
Vì ‘đáng sống’ của người A, cũng chưa chắc là đáng sống với người B,
Nhưng chúng ta lại hay áp đặt lên nhau, sống như thế này thì mới ý nghĩa chứ.
Có ý nghĩa hay không, đó là một khái niệm rất tương đối và nó cũng chỉ diễn ra trong đầu người đó mà thôi. Chính xác nó là một mind-game, một trò chơi của tâm trí.
Về mặt xã hội, thì phần nhiều là do một tập thể đủ lớn, cùng thống nhất ngầm, đây là những tiêu chuẩn hay thước đo để đánh giá xem cuộc đời người này có ý nghĩa hay không.
Ví dụ, ở văn hóa của quốc gia X, thì đàn ông phải lấy vợ sinh con, tự xây nhà, rồi kiếm được 1 tỷ đầu tiên thì đó mới là một cuộc sống ý nghĩa của người đàn ông đấy.
Tuy nhiên, cũng là người đàn ông trên, nhưng đưa qua văn hóa của quốc gia Y, thì có thể những gì anh ấy đang cố gắng theo đuổi, lại vô cùng vô nghĩa với tiêu chuẩn của văn hóa số đông nơi đó.
Nên khúc này, anh em nào tinh ý sẽ thấy rõ được một sự thật, trong thế giới tương đối này, thì giá trị của một người sẽ khác đi hoàn toàn khi đặt ở những môi trường hay văn hóa khác nhau. Nên việc quyết định chọn một nơi (hay một văn hóa) để mình sống, để mình thuộc-về, thì cũng là một lựa chọn rất cốt lõi của đời người.
Có lần tôi đi vào khu Chợ Lớn của người Hoa, loay hoay mua vài thứ cần thiết rồi tôi định bắt taxi về quận 1 để ăn trưa. Đang đi bộ ra cổng chính thì tôi thấy một bác tầm U60 đạp xích lô đang chờ khách, thế là không gọi taxi nữa, tôi lên xích lô của bác để đi hóng mát rồi sẵn ôn lại kỷ niệm xưa luôn.
Bác hỏi tôi đi đâu, tôi nói bác cho ra chợ khu quận 1, chợ Bến Thành ấy, Bác cười lắc đầu bảo “bác chưa bao giờ đạp xa đến thế, mà chưa ra đi quận 1 lần nào, chủ yếu là đạp cho khách quen đi chợ loanh quanh đây thôi !”
Bác là người Hoa, hỏi ra mới té ngửa, bác chưa bao giờ ra khu quận 1 thật, chủ yếu kiếm sống và sinh hoạt quanh khu này hơn 40 năm rồi, con cháu bác thì đi khắp Sài gòn, chứ bác thì cứ ngày đạp xe 5-6 tiếng rồi về nhà nghỉ ngơi, vợ bác cũng thế, buôn bán rau ở chợ gần đó, cũng tầm trưa là dọn hàng thì 2 vợ chồng bác đèo nhau về nhà, nấu cơm, xem tivi, điểm danh con cháu, là vui vẻ xong hết một ngày.
Tôi có kể câu chuyện này cho vài người, ai cũng bảo, sống thế thì chán quá, không ý nghĩa gì hết, vì cả đời cứ quanh quẩn có đúng bán kính 10km gần khu chợ đó.
Tôi thì không nghĩ vậy, vì có đáng sống hay không thì do vợ chồng bác ấy quyết định, chứ không phải do chúng ta quyết định… sống không phiền ai, không gây hại cho ai, làm ăn đàng hoàng, cặm cụi siêng năng, thì đâu có gì để chê trách.
Có thể chúng ta đang nghĩ, một đời người là phải đi vòng quanh thế giới, hay ít nhất cũng phải đi 5-10 nước gì đấy thì nó mới ý nghĩa chứ. Đúng là nghe nó ý nghĩa đấy, nhưng nó chỉ ý nghĩa với ai thấy chuyện đó quan trọng thôi.
Và có thể chúng ta cũng đang nghĩ, phải cống hiến cái A, phải để lại cho đời cái B, rồi sở hữu được cái C thì cuộc sống mới đáng sống… Và cũng như trên, nó đáng sống với ai đang quan trọng những cái đó thôi.
Nó là một mind-game, tâm trí anh em đang quan trọng cái gì thì tự động anh em sẽ thấy cái đó ý nghĩa,
Cũng như có người dành cả đời để tu tập, mục tiêu là giác ngộ giải thoát, và người đó cho rằng như thế mới là một cuộc đời ‘đáng sống’… thì cũng như ở trên, nó ý nghĩa với ai quan trọng nó thôi.
Mình thấy sống như vậy là ý nghĩa, thì mình cứ trải nghiệm con đường đó,
Còn người khác nghĩ kiểu khác mới ý nghĩa, thì cứ để họ sống con đường họ chọn.
Mình chọn gì, sướng khổ được mất trong cái không gian đó, thì cũng do chính mình gieo/nhận và trải nghiệm nó thôi… vì không có ai sống giùm mình được cả.
Câu chuyện Bác đạp xích lô, nó tựa tựa cuộc đời của Mẫu thân tôi và cũng của rất nhiều thế hệ đi trước, cứ cặm cụi lặng lẽ sống, đủ tiền lo cho con cháu, ăn uống đơn giản, cũng không thích đi đâu chơi xa, cứ quanh quẩn trong nhà rồi bắt cái ghế ra trước nhà nhìn trời nhìn đất.
Đối với họ, đó là một cuộc sống ý nghĩa…
Và tôi thấy, không có gì sai cả, và cũng không có gì trái với luật trời đất cả,
Ai thấy mình còn kẹt, còn bị trói buột, mà muốn đi giải thoát thì cứ đi giải thoát.
Còn ai thấy mình không kẹt, thì có gì đâu để giải thoát.
Mà kẹt hay không kẹt, chỉ cách nhau ở một ý niệm mà thôi. Mind game!
Cheers,
Bác 7B
——
Hình của Tomas Sanchez

Leave a comment